Trước đây muốn lên đỉnh Bà Nà, từ bãi đỗ xe cuối cùng ta phải leo tiếp 282 bậc tam cấp bằng đá. Còn nay thích thú hơn khi ta ngồi trong các ca bin cáp treo bay giữa không trung với vận tốc 5m/giây để lên đỉnh Bà Nà ở độ cao 1.480 mét. Từ đây ta có thể nhìn xuyên những tầng mây và chợt nhận ra dòng sông Hàn là một vết mực lờ mờ, thấy Ngũ Hành Sơn chỉ bằng hòn Non bộ, thấy thuyền bè đậu trên bến cá Thuận Phước như những hạt cát li ti... ở đây ta khoan khoái hít căng lồng ngực không khí trong lành, ngắm cảnh, nhìn trời, ngắm trăng, uống rượu và làm thơ. Đêm về Bà Nà sâu lắng, lãng mạn, lạnh và đầy ấn tượng. Bên bếp lửa trại bập bùng hàng trăm con người cùng hát ca, nhảy múa. Đến như cỏ cây, hoa lá, các loài chim thú cũng ngơ ngác trước sự hồi sinh đến diệu kỳ ở vùng đất mà hàng chục năm vắng bóng người này. Nhiều người đến Bà Nà đều có chung nhận xét: Sống ở đây một ngày biết được bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông. Đúng vậy, không ít người còn ví: Bà Nà là Đà Lạt, là Sa Pa của Đà Nẵng và miền Trung. Quả là không sai. Điều lý thú hơn là: Nếu như đi từ Sa Pa, Đà Lạt về đến biển phải ngót 500km, còn từ Bà Nà về đến biển chỉ có 40km với những bãi tắm tuyệt đẹp như Xuân Thiều, Mỹ Khê, Bắc Mỹ An... Chỉ khoảng một giờ đi xe trong không gian rất ngắn ta có thể thưởng thức thiên nhiên của rừng và biển, thưởng thức khí hậu của hai vùng khác biệt. Bà Nà ôn hòa mát mẻ quanh năm còn Đà Nẵng có khí hậu đặc trưng của vùng nhiệt đới.
Bà Nà được đánh thức và khởi sắc. Đến với Bà Nà ta có thêm nhiều cảm xúc, nhiều ấn tượng khó quên.