Ohavi    Sign in   Sign up
   
Thương hiệu  Nhượng quyền Quản lýPhẩu thuật doanh nghiệp  Tranh ảnh  Cafe  Tử vi 2010  Du lịch  Thể Thao  Kỹ năng sống   ...
Home Tình yêu Cảm nhận về cuộc sống
Chia sẻ những khoảnh khắc trong cuộc sống, những cảm nhận về bạn bè, thiên nhiên...




Group admin by hatakitu    ( 8 ) ( 30 ) Add to your favourite ( 0 )
Post Ad
 
Sắc màu cổ tích(498)
 

Tháng ba, mặt đất ẩm thấp và ngột ngạt. Nền nhà cũng phải đổ mồ hôi. Nhớ lời anh bảo: “khi nào quê em đến mùa hội, anh sẽ về”. Em vẫn háo hức chờ anh.

Những ngày đầu tháng ba, trời mưa to lắm. Mưa rửa đền. Anh có lẽ chẳng biết gì đến những cơn mưa như thế. Tính anh khô tính của em lại ẩm ướt như mưa ngâu tháng bẩy. Một danh nhân bảo “ tình yêu hoặc là phép cộng của hai lần năm mươi phần trăm, hoặc là phép cộng của không phần trăm và một trăm phần trăm, hoặc là đối nghịchhooawcjlà bù trừ…Anh và em là một sự đối nghịch…Và yêu nhau. Kể cũng lạ…Em mải mê với những trang văn thơ. Anh vùi đầu vào những con số và hình thù loằng ngoàng trên máy vi tính có màn hình xanh lét. Em sợ những màu rợ và chói như thế, cả chiếc máy vi tính nữa…Cũng chẳng có gì cuốn hút em bằng anh. Em thích mặc áo dài. Anh cỉi quen mặc chiếc quần bò bặc phếc và chiếc áo phông lụng thụng. Anh bảo: “Như thế cho dễ vận động”. Em hơi ngượng ngùng mỗi khi đi cạnh anh. Những ngày đầu đến với nhau, em hỏi: “Anh thấy em có xấu lắm không? Trông anh như tài tử điện ảnh”. Anh bảo: “Có sao đâu, em có vẻ đẹp rất đồng nội”. Em tin.

Thời cuối sinh viên, em bận làm luận văn. Anh hỏi em túi tít: “Sao anh thấy cái đề tài của em lạ quá. Dân ca Xoan Ghẹo là gì, anh chẳng nghe thấy bao giờ”. Em cười rồi hát cho anh nghe: “… Chi mà chi xe, chi mà chi xe…ố rằng xe chỉ…” Anh cười phá: “Trời ạ, cũ kỹ quá”. Rồi lại đùa: “Em làm đề tài về nhạc Rock có hay hơn không, chẳng biết chừng anh sẽ giúp cho em nhiều đấy”. Em cười. Chúng mình, đến sở thích cũng khác nhau.

Em ra trường. Anh bảo: “Ở lại Hà Nội với anh! Ơ”. Em trả lời: “Thế em làm luận văn về Xoan Ghẹo làm gì?”. Anh lại cười: “Để quảng bá đặc sản quê hương em”. Em chậm rãi: “ Thế nếu em về quê thì cũng có nghĩa chúng mình sẽ chia tay?”. Anh lại cười (bao giờ cũng thế): “Hoa đông nội ơi, làm sao như thế được, anh sẽ về”. Em nhảy cẫng lên như trẻ con: “Thế nhé! Anh hứa rồi nhé!”.

Ga chiều Hà Nội. Hai đứa mình lọt thỏm giữa sân ga. Anh chép miệng: “Chắc hoa đồng nội chỉ sống được nơi đồng nội”. Em nhíu mày thăm dò phản ứng nơi anh: “Ở đây lại có thật nhiều hoa lan, hoa hồng, lại cả hoa nhập ngoại cũng có? Anh mỉm cười: “Em chỉ giỏi đa nghi…”.

Em lên xe, tiếc nuối bàn tay anh vẫy vẫy. Bóng anh hào hoa dần khuất phía xa xa…

Thời gian chờ việc , em được hàng xóm nhờ đứng lớp cho một lũ trẻ lau nhau. Có chúng cũng đỡ buồn, và hơn hết là đỡ nhớ anh. Với chúng thỉnh thoảng em hát Xoan Ghẹo, nhưng nhiều hơn vẫn nói về cổ tích. Một đứa hỏi: “Cổ tích có thật không cô?”. Em bảo: “Sao lại không!”. Mấy đứa con gái nhảy lên reo hò: “Vậy thì cô là lọ lem sẽ lấy chàng hoàng tử…Em thích làm lọ lem trong chuyện cổ tích”. Trong những tie^ng' reo hò ấy lung linh một ước mơ bay xa. Đến như em, hai mươi tuổi đầu, em vẫn tin cổ tích. Chợt nhớ đến nao lòng hương cốm thơm Hà Nội, những cánh cốm xanh xao, mỏng manh mà sao đậm đà đến thế. Tiếng hát của cô ca sĩ trên dai` phát thanh nhắc nhủ: “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bang lá đỏ…”

Mẹ bảo: “Sắp đến lễ hội, con ra đình làng xem làng làm đám rước lên đền”. Em cũng đi ra, mấy đứa con gái áo mơ ba mớ bẩy kéo tay em: “Vào đội hát múa đi, rước theo đoàn vui lắm”. Em lắc đầu, sực nhớ ra, em chạy thật nhanh về nhà. Nếu lúc ấy Nguyến Bính có sông dạy mà giục em, em cũng không đi đâu, mặc kệ hoa xoan rụng ngoài ngõ, mặc kệ mưa xuân phơi phơi bay…

Về nhà mẹ đang xe chỉ khâu lại điểm áo tứ thân. Mẹ mặc áo vào nhìn như thời con gái. Mẹ ngạc nhiên: “Sao con không ra xem hát hội?”. Em bảo: “Mẹ cứ đi trước đi, con đi sau”. Mẹ lại bảo: “Đành vậy, mẹ phải ra không mấy cô trong đoàn lại nhắc”. Em đáp khẽ: “Vâng”.

Tháng ba, quê em mùa lễ hội, câu Xoan Ghẹo dập dìu. Em chờ anh.

Chờ mãi, em suốt ruột chạy ra ngoài ngõ. Đám rước sắp đi qua. Mấy đứa trẻ con ríu rít: “Cô ơi, cô có đi rước kiệu không cô, trên kia có kiệu rước công chúa đẹp lắm”. Em đột nhiên cáu gắt: “Công chúa chứ có phải lọ lem đâu mà đi”. Mấy đứa maathứng lùi xa. Em lủi thủi đi vào trong nhà. Giá mà em khóc được, bụt sẽ hiện lên hỏi: “Làm sao con khóc?”. Em kể hết cho Bụt nghe, Bụt sẽ cho em quần áo đẹp, cả cỗ xe tam mã. Nhưng em chưa khóc được, bởi vì em vẫn hi vọng anh sẽ về.

Em lại đi ra ngõ , rồi lại vào nhà. Tiếng trống kèn trong đám ruoc' nghe đã dần xa, em chậm rãi ngồi xuống ghế, chợt thấy nhói đau nơi bàn tay. Em đã vô tình dụng phải cây kim mẹ bỏ quên lúc vội vã. Em chợt nhớ tới câu ca hôm nào em hát cho anh nghe: “ Chỉ xe, chỉ xe…”. Đã quá cũ kỹ rồi phải không anh?. Bây giờ mấy ai còn xe chỉ luồn kim nữa. Và cổ tích chỉ là giấc mơ…giấc mơ đẹp của một quá khứ rất xa xôi. Không lẽ em phải nói với bọn tre dung` tin vào cổ tích ư anh?. Chẳng làm thế nào được đâu dẫu cho sự thực là chàng hoàng tử của Lọ Lem đã quên mất lời hẹn ước hôm nào.

Tháng ba, mùa hội anh không về quê em như đã hứa. Hãy tin rằng anh chỉ lỡ quên thôi.

Tháng ba, hoa đồng nôi vẫn dịu dàng nở. Chẳng có loài hoa nào lặng lẽ và bền bỉ đến như thế./.

Đáng thương cho kiếp ve sầu

 
         
Các nhóm khác
Tìm kiếm những Hội/Nhóm bạn quan tâm
 
Help | Terms | About us