Anh yêu!
Sài gòn trước mỗi buổi sớm bình minh, những con gió se lạnh làm em thổn thức...
Em nhớ anh....
Em nhớ đôi tay anh mạnh mẽ và mềm mại, ấm áp siết chặt bàn tay em mỗi buổi sáng mùa đông, em nhớ anh đến ngơ ngẩn, xao xác, và..để rồi em không thể kìm lòng..và, em run rẩy khóc
Zhou.. có lạnh không anh những đêm đông giá buốt hay trước mỗi buổi sáng mùa đông? hay anh cũng chẳng còn có thể cảm nhận được điều ấy? anh yêu...trong những giấc mơ anh đã đến và rồi ra đi khi em thức dậy, đôi khi em hoảng hốt trùm mền những mong nối lại giấc mơ dang dở, nhưng.. không kịp, để rồi em thẫn thờ khi cảm nhận được rằng đó chỉ là mơ, để rồi nghe trái tim mình ứa máu...anh có hay...
Em vẫn sống, vẫn làm việc và vắt kiệt sức mình cho công việc, nhưng không anh, mọi thứ trên đời này dường như vô nghĩa đến thảm hại, em không thể...vâng, em vẫn không thể vui khi em bên người mới...
Em muốn khóc, ôi người em yêu dấu, khi mà em không thể chạm vào đôi tay anh ấm áp thêm thậm chí chỉ một lần nữa trong đời, sinh tử biệt ly, mãi mãi không bao giờ còn có thể gặp lại.. Nhưng em sao thế này, em cũng năng động và hiện đại như ai mà sao sống hoài niệm thế này? em cũng mạnh mẽ để vượt qua tất cả mọi việc, nhưng sao với anh em yếu đuối đến lạ lùng...Zhou, anh hãy trả lời em đi, tại sao em yêu anh đến thế....
Anh có biết là nỗi nhớ không có ngày gặp gỡ để kết thúc đi nỗi nhớ ấy, đau khổ thế nào không...