Tôi sắp phải đối mặt với người ấy.
Nhưng tôi không nhờ người khác đi hộ.
Tôi đinh ninh cô bé thưở ấy đã thật chết trong tôi..
…
Một cái bắt tay bình thường sau 17 năm.
Và chúng tôi đã thỏa thuận xong hợp đồng cho 2 cơ quan sớm hơn dự kiến.
- Tôi sẽ thông báo cụ thể anh biết người theo dõi việc thực hiện.
Tôi cầm túi đứng lên, bước ra.
- Kìa, sao em vội thế. Anh chưa kịp hỏi thăm gì.
Anh nhìn tôi.
Một cái nhìn ngoài hợp đồng.
Tôi ngồi xuống.
Im lặng.
-Em vẫn không thay đổi, vẫn bướng bỉnh, quyết đoán và tàn nhẫn với anh. Nhưng sao em gầy thế?
-Em có nghe anh nói không? Em nhìn xem, em đã làm gì với mình suốt những năm qua?
“Ta phải về thôi. Anh ấy đã có gia đình, mình cũng vậy”
Tôi cố đứng dậy một cách thản nhiên.
Tôi nghe rõ tiếng chân mình dứt khoát. Bước ra khỏi phòng. Một hai… một hai.
Tôi đã bỏ anh một khoảng xa ở phía sau.
Cô bé trong tôi hình như đã chết thật.
…
Nhưng cô bé (?) bỗng òa khóc.
Nước mắt cô ướt đầm mặt tôi.