“Đừng bắt tôi phải nói
Những điều giấu trong tim
Sáng chủ nhật im lìm
Ngồi bên hè phố vắng.
Ly café không đắng
Ngậm đá đến mềm môi
Tóc ngang vai bối rối
Mắt còn vương nắng trời.
Đừng bắt tôi nghĩ tới
Một người quá xa xôi
Gió từ lòng hồ thổi
Cũng khiến tâm tơi bời.
Đừng bắt tôi phải khóc
Khi rượu cạn, bình khô
Nỗi buồn mà đem đổ
Mời nhau, đủ say mèm.
Đừng bắt tôi phải nhắc
Những gì rất đẩu đâu
Ôi chuyện xưa, xưa nữa
Đã nhạt theo gió mùa.
Thế mà vẫn còn nghĩ
Và nhắc. Rồi khóc, mong
Ơi vạn sự trong lòng
Sao không nằm nguôi nghỉ?
Đừng bắt tôi thủ thỉ
Về nỗi niềm rất xa
Tôi trót nói ra rồi
Em yêu, yêu người lắm!
Sao vẫn hoài yên lặng?
Sao vẫn hoài lặng yên?”
(Cho một sáng ngồi café bên hồ Ngọc Khánh)
----- Sưu tầm -------