Ohavi    Sign in   Sign up
   
Thương hiệu  PR-Marketing Nhượng quyền Quản trị doanh nghiệp Phẩu thuật doanh nghiệp  Văn hóa Cafe  Kỹ năng sống   Tử vi canh dần ...
Home Sở thích Tản mạn cafe
Cà phê đi vào cuộc sống của chúng ta thật nhẹ nhàng và lãng mạn. Bên ly cafe có những người tìm thấy hạnh phúc, cũng có những người có thể trút được những nỗi niềm mà không thể chia sẻ cùng ai. Bạn đã từng nghe cà phê ngọt, cà phê đắng, nhưng đã có từng nghe câu chuyện Cà phê cay chưa? Cà phê đối với một số người không chỉ là thức uống mà còn là bạn, là tri kỷ. Còn bạn, cafe với bạn là gì?





Group admin by coffee    ( 43 ) ( 114 ) Add to your favourite ( 0 )
Post Ad
 
Cà phê và Cà phê Đà Lạt(1007)
 

Cà phê không biết đã du nhập vào VIỆT NAM khi nào, chả ai nhớ rõ - có lẽ là theo chân người Pháp: thuở đó cà phê chỉ dành cho giới thượng lưu. Có lẽ người Pháp sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng cà phê sẽ trở nên bình dân như hiện nay, và họ cũng sẽ ngạc nhiên với hương vị mới và độ đậm đặc của cà phê Việt Nam. Khi rang cà phê, họ chỉ có rượu thơm nhưng đâu có nước mắm ? Họ cũng đâu có thì giờ để nhìn "từng giọt cà phê rơi, thấm lòng anh từng giọt" ? :lol:

Nếu ai đã từng uống cà phê nuớc ngoài chắc phải công nhận cà phê của họ giống nuớc dão của cà phê kho !. Họ còn uống cà phê mà như kem, cả ly đầy những ván sữa và còn có một cốc sữa để bên cạnh nữa, béo ngậy (Cappuchino). Họ mà chạm tới một ly Trung Nguyên số 8 nóng chắc sẽ thức cả ngày ! Chỉ người Việt mới dùng cà phê đậm đạc đến thế mà thôi.

" Cà phê ngon nhất có lẽ là dùng cà phê nóng, từng ngụm cà phê đi qua miệng đắng ngoét. Cái đắng còn vương vấn trên môi, trên lưỡi. Nhiều người nói cà phê đắng thế mà còn cố uống, nhưng mấy người biết sau cái đắng đó là vị ngọt, một cái ngọt mà chỉ những người biết đến cái đắng mới biết ! "

Người ta cũng hay dùng cà phê với sữa, nếu nhìn trên góc nghệ thuật thì thật tội cho sữa, trên cái nền trắng của mình, từng giọt đen sì bắt đầu xâm chiếm từ từ, cho đến khi sữa không giữ được cái trắng của mình nữa, chuyển thành đen thui như màu... cà phê sữa ! Uống cà phê sữa thì cũng tạm, dành cho nhưng ai yếu bóng vía nhưng cũng muốn thử cái đắng của cà phê ! Thậm chí có người còn cho cà phê lội trong sữa - đáng tội cho cà phê - thành ra cái món bạc-xỉu !

Cà phê có thể dùng với đá hay không đá. Ở xứ nóng như Sài Gòn mà dùng cà phê nóng thì chỉ có ai yêu cà phê lắm mới dùng nổi. Còn nếu ai về Dalat mà dùng cà phê đá thì hình như là mất gốc hay không phải gốc Đà rồi mà là gốc đa gốc đề chi đó. Nhưng thôi kệ, đó là khẩu vị mỗi người mà ! (Chắc có lẽ Thịnh còi không gốc gác Dalat, và cũng có thể do đã sống ở Sài Gòn nhiều năm nên cứ cà phê là phải cà phê đá, không thì khỏi uống :roll: )

Dân uống cà phê cũng có nhiều kiểu, có những người tìm những quán cà phê xinh đẹp, wi-fi,  yên tĩnh để thưởng thức nhạc, hay gậm nhắm cái cô đơn thì cũng có người thích đông vui, chỉ uống ở những quán có mấy em tiếp viên xinh xinh ... và cà phê còn kèm theo một số khoản vui vẻ khác nữa. Âu là có tài thì có tật !

Riêng đối với dân cà phê chính hiệu, nếu ai đã từng uống cà phê ở Dalat sẽ chẳng bao giờ quên: không cần máy lạnh, không cần trang trí rườm rà, chính bản thân Dalat đã tạo nên một khung cảnh đẹp rồi. Và Dalat thích hợp cho cà phê nóng, bắt đầu một ngày mới ở Dalat với cốc cà phê đen nóng thì không còn gì thú vị bằng: quê hương ta, bạn bè ta, tiền bạc ta (thông thường là về Dalat chơi nên nhiều tiền !)

Cà phê Dalat có thể uống cả ngày mà không cần biết nhiều quán. Buổi tối thì khá nhiều quán, tùy theo mục đích và đối tượng: đi với bạn bè, đi với người yêu hay đi với mình (solo đó). Cái này để mọi người cho ý kiến.

Buổi trưa, tôi thích ngồi trên dãy cà phê dọc Hòa Bình, có thể là Cỏ Hồng, Lê Nguyễn, Phố Hoa ... mỗi quán đều có một phong cách và cái hay riêng nhưng cùng một cái chung đó là dao quán nào cũng rất sắc :lol: . Ngồi đây ngắm nhìn thiên hạ đi qua đi lại. Thấy mọi người phải chạy đôn chạy đáo mà mình tĩnh tại nhâm nhi cà phê bàn tán chuyện đời thì còn gì bằng. Một lý do khác là chúng bạn hay uống ở đây, mỗi lần chạy ngang phải vác cái mặt lên xem có ai kêu mình không (lúc hết tiền) !

Buổi tối, tôi thích ngồi trong không khí cà phê Thạch Đăng (tôi vẫn thường dẫn gọi là "Lá Phong", bởi trong quán có rất nhiều câu lá Phong y như bên Canada): thân thiện, ấm áp, vô cùng lãng mạn, mọi người cùng ngồi chung trên một băng ghế, không phân biệt sang hèn, và đặc biệt là hoàn toàn quán triệt chủ trương "TIẾT KIỆM ĐIỆN" bởi quán lúc nào cũng đốt đèn cầy.
Một cốc cà phê nóng chỉ ba ngàn, và không quên gọi thêm mấy điếu thuốc nữa là có thể hát thầm "Tôi yêu ly cà phê buổi sáng, con đường đầy lá vàng, và TÔI CŨNG YÊU EM !""

-------------------------------------------------

BÀI VIẾT ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN http://www.y5cafe.info/25_04_2008-tan-man-ca-phe-dalat/

http://y5cafe.info ..:::.. Y5cafe™ - CàFé ∪ Life
BÊN LY CÀ PHÊ CUỘC SỐNG NÓI GÌ ?
Cuộc sống bảo rằng: "Đắng quá"

Nhiều người nói cà phê đắng thế mà còn cố uống, nhưng mấy người biết sau cái đắng đó là vị ngọt, một cái ngọt mà chỉ những người biết đến cái đắng mới biết !

 
         
guest  25/4/2008:8PM
Tôi có nhiều kỷ niệm về Đalat, tôi cũng yêu cafe, chỉ có điều mình không có nhiều thời gian để thưởng thức cafe dalat, dẫu sao cũng cảm ơn bạn đã post bài này rất hay, ý nghĩa
guest  6/5/2008:12AM
toi  sinh vien da lat  qua that la ca fe da lat rat ngon thom . da lat lai mong mo nua the ma nham nhi ca fe thi tuyet voi lam sao ai da len da lat da uong ca fe lau ngam nhin buoi toi da lat thi qua that la that tam tu va se thay cai dap cua no
NIEMTHUONGNHO123  25/11/2009:0AM

Mình cũng thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây cũng chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đó là cô Khánh Tâm hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giồng KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đền được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc.

 Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn  những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa,

 mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.

 

Các nhóm khác
Tìm kiếm những Hội/Nhóm bạn quan tâm
 

Help | Terms | About us